Những ngày tháng dấu yêu (Anh Thụy)

Những ngày tháng 9/1996, chỉ vài tháng sau ngày mẹ mất, ba tôi khăn gói quả mướp, bắt chuyến xe đò Bến Tre - Thành phố Hồ Chí Minh, dắt tay tôi băng qua từng con phố đông nghẹt người và xe, đưa tôi đến trước cổng trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, ngôi trường trong mơ của những đứa sinh viên tỉnh lẻ như tôi lúc bấy giờ và cả những kẻ say mê văn chương như người tình. Tôi nhớ cảm giác của mình lúc đó, cứ đứng ngơ ngác ngước nhìn cổng trường, rồi sân trường, từng dãy phòng học, nơi đó từng lớp sinh viên phơi phới hồn nhiên, chưa dính chút lấm lem bụi đời, tất thảy đều thong dong thả bước, thả hồn theo từng lọn gió vờn quanh những chiếc ghế đá được đặt khắp trong sân trường, mà chính sau này, những chiếc ghế đá đó đã gắn bó cùng tôi trong suốt những năm đại học, lúc vui cũng như lúc buồn, lúc mệt mỏi cũng như lúc hân hoan ăn mừng một học kỳ, một “tín chỉ” vừa kết thúc.

Tôi nhớ như in, cái ngày nhập học, “xui rủi” cho lứa sinh viên năm đầu tiên thử nghiệm chương trình học đại cương, phải hoàn thành các tín chỉ theo học kỳ, tôi và các sinh viên khác cứ nháo nhác dồn chung vào một giảng đường và bắt đầu học theo giáo trình đại cương, với một mớ kiến thức tổng hợp. Sau một năm rưỡi đại cương, bọn tôi lại nháo nhác chia tay nhau mỗi đứa một con đường, một hướng đi. Có bạn về Sư phạm, tôi chọn ở lại với Khoa Ngữ văn – Báo chí của trường, vì một lẽ tôi yêu văn chương như máu thịt đang chảy trong người mình, với khao khát được khám phá từ những giấc mơ thời bé xíu, nơi đó tôi mới có thể biết đến “Văn hóa Phương Đông, Văn hóa Phương Tây, cảm thụ sâu hơn về các giai đoạn Văn học Cách mạng Việt Nam….”, dù khi va đập vào thực tế, những vốn kiến thức đó, có thể sẽ không tạo ra cơm gạo nuôi sống được mình nhưng chính trong tiềm thức, nó là cái phao giúp tôi đứng vững, trụ lại trong đời bằng một tâm hồn trong sáng, nhân văn đúng như những gì mình đã học từ những thầy cô đầy tâm huyết đang từng ngày truyền thụ kiến thức cho bao lớp sinh viên như tôi.

Chớp mắt, 4 năm Đại học dần trôi, 4 năm tôi khoác trên mình chiếc áo “Văn khoa”, sau cái ngày ba lặng lẽ thả tay tôi ra trước cổng trường, giữa những bộn bề lo toan cho cuộc sống của một đứa sinh viên ở trọ, ngày hai buổi đều đặn ôm tập sách lên giảng đường, khi đêm về lưng áo ướt đẫm mồ hôi xen giữa những buổi cật lật chạy việc làm thêm, tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao mình vẫn chưa gục ngã? chưa bỏ cuộc? có lẽ chính tình yêu với nơi đã cho tôi thêm nhiều kiến thức, giúp tôi hiểu thêm cuộc đời này “muốn đi qua ngày nắng thì cũng cần có những ngày mưa” đã khiến nụ cười trên môi tôi chưa bao giờ vụt tắt, dù có những đêm nằm vùi nhớ ba, nhớ mẹ, nhớ chị, nhớ em hay lặng thầm nuốt giọt nước mắt đắng chát quay đi giữa tiếng đuổi xua của bà chủ nhà trọ cho cái tội thiếu tiền phòng, mà tôi tin là bất cứ đứa sinh viên tỉnh lẻ nào như tôi thời đó cũng đều mắc phải.

Nhưng nhớ nhất đối với tôi không phải là những nỗi nhọc nhằn, cho đến giờ, trong phút chốc, từng gương mặt, nụ cười của bạn bè, thầy cô, những giờ thảo luận sôi nổi nơi ghế đá hay lời thầy hướng dẫn khi đi thực tế tại vùng đất Sóc Trăng xa xôi thưở đó, như vẫn còn hiện hữu, dù đã gần 20 năm tôi xa trường. Trong tôi, vẫn vẹn nguyên niềm tự hào về ngôi trường với bề dày lịch sử, đã đi cùng những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc cho đến ngày độc lập, sản sinh cho đời bao lớp thế hệ tinh hoa.  

Tôi bây giờ lại ước, được một lần quay trở lại đứng trước cổng trường như cái thời đã xa ấy, chắc không còn những cảm giác bỡ ngỡ, không còn cái nắm tay thật chặt rồi dần thả lỏng của ba, thay vào đó sẽ là những giọt nước mắt mang vị ngọt của một người đã trưởng thành, khôn nguôi nhớ về những kỷ niệm. Những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, những nhọc nhằn nhất của đời mình, tôi đã gửi lại nơi ngôi trường thân yêu này để tự tin sãi bước vào đời, dù không thiếu đôi lần vấp ngã nhưng rồi cũng tự mình đứng dậy, lau khô những vết trầy xước như cái thời mình từng là sinh viên “Văn khoa” - lãng mạn và đầy mạnh mẽ, nghị lực.

Tháng 6/2017

Anh Thụy
Sinh viên Lớp Văn 4B, Khoa Ngữ văn – Báo chí, khóa 1996 – 2000

Góp ý
Họ và tên: *  
Email: *  
Tiêu đề: *  
Mã xác nhận:
 
 
RadEditor - HTML WYSIWYG Editor. MS Word-like content editing experience thanks to a rich set of formatting tools, dropdowns, dialogs, system modules and built-in spell-check.
RadEditor's components - toolbar, content area, modes and modules
   
Toolbar's wrapper  
Content area wrapper
RadEditor's bottom area: Design, Html and Preview modes, Statistics module and resize handle.
It contains RadEditor's Modes/views (HTML, Design and Preview), Statistics and Resizer
Editor Mode buttonsStatistics moduleEditor resizer
 
 
RadEditor's Modules - special tools used to provide extra information such as Tag Inspector, Real Time HTML Viewer, Tag Properties and other.